Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

Về sức mạnh châu Âu và văn hóa của nó

Trái ngược với các nền văn hóa khác, nó có khả năng phê phán, mà trước hết là tự phê, trong nghệ thuật phân tích và thẩm vấn của nó, trong những tìm tòi không ngừng của nó, trong sự bất an của nó. Trí tuệ châu Âu thừa nhận rằng mình có các giới hạn, nó chấp nhận các khiếm khuyết của mình, nó hoài nghi, nó ngờ vực, đặt ra các dấu hỏi. Trong các nền văn hóa khác không có tinh thần phê phán này. Hơn

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Về Gỗ mun (chứ không phải Gỗ Mun)


Nếu bạn muốn tìm một cuốn sách để đọc đầu năm, tôi giới thiệu với bạn cuốn Gỗ mun của Ryszard Kapuscinski, dĩ nhiên chỉ trong trường hợp bạn chưa đọc cuốn này.  Có hai điểm cần lưu ý:  Thứ nhất, cuốn Gỗ mun, chứ không phải Gỗ Mun; thứ hai, tên tác giả viết đúng phải có dấu giống như dấu sắc trên chữ s và chữ n, tôi có thể thêm dấu được, nhưng như vậy hơi phiền toái, click chuột hơi nhiều, bỏ quá

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Buồn chất ngất lên cao lâu thị thành



Hôm tất niên, định search bài này đọc cho mọi người nghe mà search không ra, chắc tại hơi tây tây. Hôm nay không tây tây search phát ra ngay.  Hóa ra nằm ngay trên blog mình.  Dù vậy, vẫn post lại dưới đây: 


Hoài tưởngtặng Hoài tưởng của HoelderlinNhớ về Berlin, là một dòng sôngVà cái chết có trong tưởng tượngTôi đi, lên đỉnh một triền thung lũngHoa táo bay với sắc màu và nhạcTiếng chim kêu

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Long lanh



Tôi biết có một bác đại gia mua cuốn này, bản rất xấu, với giá 350.000 đồng. Tôi ở hiền gặp lành, nên kiếm được một bản đẹp long lanh, giá chỉ bằng một phần mấy chỗ kia. Tự nhiên khoái chí quá không thể không khoe được. Cuốn này in năm 1974, nên tôi phải gọi nó bằng anh: "Anh" Sau bữa tiệc!:)



Bìa 4 giới thiệu những cuốn trong Tủ sách văn học thế giới của nhà Trẻ  do Lê Thanh Hoàng Dân chủ

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Những hình hài của trẻ con bị bỏng

Dịch truyện này là một thách thức nho nhỏ đối với tôi, vì văn bản của David Foster Wallace chưa bao giờ dễ tiếp cận. Để dịch truyện ngắn chỉ hơn 1.000 chữ một chút này, tôi đã phải đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Cảm ơn các bạn QT, PV, NVN đã góp ý cho bản dịch. Mọi sai sót còn lại, nếu có, đương nhiên thuộc về tôi. Mong được sự góp ý của các bạn, cả vể cách hiểu bản tiếng Anh và cách chuyển ngữ.

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

"Rằng ngày xưa ấy Ngân Giang"

Tôi biết tới thơ Ngân Giang lần đầu khi học lớp 8, lớp 9 gì đó. Hồi ấy tôi vớ được một tờ báo nào có bài giới thiệu Ngân Giang, người được cho là đã viết hàng nghìn bài thơ, hầu hết đã thất lạc. Tờ báo ấy đăng hai bài của Ngân Giang, một là Mấy nét đơn sơ (có câu Đừng rơi, đừng rơi, lá ơi mà tôi rất nhớ), hai là bài gì tôi không nhớ. Sau lần đó thì còn vớ được hai trong ba tập bộ Việt Nam Thi

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

Chân dung một chàng trai trẻ tên Pi

Chàng trẻ, trẻ thật, chỉ mới qua bốn tuổi được vài tháng. Ở cái tuổi quá trẻ như thế, chân dung người ta thường chưa định hình. Tuy nhiên, ta cứ thử thuật lại vài mẩu chuyện về chàng xem phác họa được nét nào về chàng chăng. Rồi khi chàng mười bốn hay hai mươi bốn tuổi, lúc đó ta sẽ vẽ chàng lại sau.
1.       Chàng không bao giờ vứt rác lung tung. Thế nên khi có rác trong tay, chàng sẽ đưa cho ba

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Sảng khoái

Đầu năm đọc được một truyện ngắn hay của Nguyễn Ngọc Tư, cảm thấy rất sảng khoái. Xin chúc mừng chị.

Chỉ "nhiều chuyện" hai chỗ:

Một là tại sao chị viết "tôi tới muộn" thay vì "tôi tới trễ". Phải chăng vì chị lỡ coi VTV quá nhiều?:)

Hai là, câu cuối, tôi sẽ thích hơn nếu chị cắt đi  mấy chữ  "với ý nghĩ chỉ khi biến mất mình mới được tìm." Theo tôi như thế truyện sẽ tạo nhiều dư âm hơn.

-----

Hai trăm năm nữa ta đâu biết...

NGƯỜI PHỎNG VẤNVậy, ông viết văn cho ai?PAMUK
Càng sống, bạn càng thường xuyên tự vấn mình như thế. Tôi đã viết bảy tiểu thuyết. Tôi mong sẽ viết được bảy tiểu thuyết nữa trước khi chết. Nhưng này, đời ngắn tày gang. Sao không hưởng thụ cuộc sống thêm một chút? Đôi khi tôi thực sự phải tự ép mình. Tại sao tôi làm việc này? Ý nghĩa của tất cả việc này là gì? Đầu tiên, như đã nói, ngồi một mình

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Đầu năm đọc truyện

Ann Beattie, sinh năm 1947, nổi lên trên văn đàn Mỹ vào giữa những năm bảy mươi với nhiều truyện ngắn được đăng tải trên tuần báo The New Yorker. Bà nhanh chóng được coi là người phát ngôn của thế hệ của mình - thế hệ những người sinh sau thế chiến thứ hai. Các truyện ngắn của bà tập trung viết về những người trẻ, có trình độ, thuộc tầng lớp trung lưu, nhưng đầy hoang mang, bất đắc chí trước cuộc