Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

Entry for February 25, 2008

Nhân vụ Hạ Long đang rầm rộ trở lại, giật lên một entry cũ từ 2008:)

----------
Làm ơn, làm ơn, đừng vote cho Vịnh Hạ Long nữa
Làm ơn, làm ơn, đừng vote cho Phanxipan nữa
Let's have real sex, do not masturbate
Come on, come on

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Ai nói, giơ tay lên!

Đầu tiên phải cảm ơn bạn nào đã mách cho tôi bộ Nguyên Ngọc tác phẩm. Lúc trước tôi chỉ bị đọc Đất nước đứng lên và Rừng Xà nu, ngoài ra có đọc Rẻo cao vì tình cờ trong nhà có cuốn ấy. Ngoài ra, chỉ đọc các bản dịch của bác - thường rất mướt và rất mạch lạc. Trong số những người dịch Kundera ở Việt Nam chắc Nguyên Ngọc là người dịch hay nhất:)

Báo và tiểu luận của ông trước đây tôi chỉ đọc rải

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Chênh vênh trên mép vực






Trong thời đại của nữ quyền, có lẽ tôi không nên và không được nói rằng Nhã Thuyên là một người làm thơ nữ, mà chỉ là một người làm thơ. Nhưng, vì là đàn ông, có lẽ thế, tôi không thể tránh khỏi nhìn ngược về lịch sử để xem có bao giờ một người làm thơ nữ nào ở Việt Nam truy tầm ngôn ngữ quyết liệt riết róng đến thế, đau đáu với chữ đến thế, và nhất là nghĩ nhiều đến thế, nhất thời tôi không

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời..



Hai bài thơ của Joseph Huỳnh Văn trích trong tập Thơ Joseph Huỳnh Văn (Giấy Vụn 2011). Câu thơ trên, Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời, có lẽ tiêu biểu cho giọng thơ của Joseph Huỳnh Văn trong tập này.


Vô Đề 1


Trời xanh ngập ngừng như muốn nói
Ngàn năm ấp úng dáng mây trôi
Lòng tôi e có chi muốn hỏi
Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời...




Tôi Ngồi Rất Vắng Bóng Tôi


Tôi ngồi nhuộm máu sân liêu

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Cả nể

Đã thành lệ, chiều thứ bảy và chiều chủ nhật là khoảng thời gian most productive của tôi. Tóm lại thì tôi có hai ngày nghỉ cuối tuần, trong hai ngày đó buổi sáng là thời gian dành cho ba cái đuôi, buổi chiều tống ba cái đuôi đi ngủ thì tôi có thời gian yên ổn mà làm việc của mình. Có một project mà tôi làm thêm cả năm nay (ngoài công việc chính) dần sắp đến đoạn kết - project này lấy của tôi khá

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Nabokov là một ca khó và một vài chỉ dẫn về mua sách giảm giá





+ Đặt tên dài loằng ngằn thế là biết nội dung không có gì rồi.  Thói đời thùng rỗng kêu to mà:)
+ Tôi đọc Lolita đến lần thứ ba, nhưng không lần nào qua nổi trăm trang. Chắc tại cuốn tôi có chữ nhỏ quá, chứ không phải tại ruồi. Có lẽ chờ bản dịch của cụ Dương Tường ra đọc cho nó nhẹ nhõm. 
+ Nabokov quả nhiên là một ca khó, khó lắm, nên chả biết nói gì. Nên thay vì nói chuyện Nabokov ta nói

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Tìm trong nỗi nhớ

Các cung bậc khác nhau của nỗi nhớ: một nỗi nhớ "dịu êm" của một người tự cho mình già, dù thật ra chưa già lắm, và một nỗi nhớ bình thản mà dữ dội của một người chắc chắn là nghiện cà phê!


+ Hôm nay, hệ thống của tôi "tạm nghỉ", không nghĩ ngợi chi hết:


có lúc
Có lúc nghĩ điều này điều nọ
Cảm thấy hồn như một biển đầy
Có khi đếch nghĩ điều chi hết
Hệt kẻ ngu đần cũng rất hay


(Mai Thảo)

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

những thứ họ mang và một vài thứ khác

Trên bìa, Những thứ họ mang được ghi là tập truyện ngắn, nhưng ngay trên bìa gấp bên trong, Những thứ họ mang đã được chú là tiểu thuyết. Tuy nhiên, điều này không thực sự quan trọng lắm, vì khi đọc ta thể nào ta cũng sẽ gặp một băn khoăn khác rằng đây có phải là tự truyện không. Ranh giới giữa hư cấu và phi hư cấu trong cuốn này mờ mịt tương đương như ranh giới giữa tiểu thuyết và một tập truyện

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện Murakami










Tôi vừa phát hiện ra Haruki Murakami và tôi có vài điểm chung. Ít nhất là hai.




Thứ nhất, nhịp tim của Murakami và tôi tương đương nhau: lúc bình thường khoảng năm mươi. Đó là nhịp tim của một người chạy bộ. Ai đã đọc Tôi nói khi nói về chạy bộ của Murakami đọc câu này của tôi hẳn sẽ ngỡ rằng tôi là một chuyên gia chạy marathon như ông nhà văn người Nhật.  Vì tôi là người hết sức

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

hôm nay không sách



[đọc đúng là sách, không có âm gió]


dạng nghiện sách như tôi, đúng ra ngày nào cũng sách, thiếu hơi sách là không chịu được. tuy nhiên, ngày nào cũng sách, thì mắt mỏi, lưng đau, tay cũng đau, toàn thân không chỗ nào không đau, đành phải chấp nhận cai. hôm nay nhất định không sách. không sách thì làm gì?

hôm nọ đi ra đường, tôi chợt nhận ra, nếu sống và làm việc theo khẩu hiệu, chẳng hạn cái

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Thư gửi hai con từ phòng họp


Gửi công chúa và hoàng tử của ba,




Cho dù công ty ba là một trong những công ty, ba có thể tự hào nói, làm việc hiệu quả hàng đầu thế giới thì vẫn không tránh khỏi có những buổi họp không hoàn toàn cần thiết, những bài trình bày tẻ ngắt, hoặc vấn đề thảo luận tại cuộc họp ba không quan tâm. Những lúc ấy, đầu óc ba vận hành theo chế độ tạm nghỉ:  ba vẫn ngồi đó, vẫn tỏ vẻ lắng nghe, nhưng kỳ

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Tranströmer not Transformers

Thế là Nobel văn chương năm nay vào tay bác Tomas Tranströmer, nhà thơ Thụy Điển.  (Phải cố lắm tôi mới không đánh sai tên bác thành Transformers - người máy biến hình.)  Thế coi như là xong.  Tôi đồ rằng nếu giải trao cho nhà văn, quần chúng nhân dân tiến bộ yêu thích văn học còn hào hứng, còn tìm đọc nếu chưa đọc, nếu đọc rồi thì tha hồ chém gió, chứ trao cho nhà thơ là thôi rồi.  Thơ, nếu

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Trở lại Hội An (tiếp)


Tuy nhiên tôi biết, cho dẫu tôi mê cao lầu, tình yêu cao lầu của tôi chỉ là tình yêu du khách, qua đường gặp món hạp miệng thấy ngon thì mê, nhưng cái ngon ấy chỉ mới là cái ngon đầu môi chót lưỡi. Sẽ chẳng bao giờ tình yêu của tôi dành cho cao lầu có thể so đọ được với tình cảm mà một người quê gốc Hội An dành cho nó.  Cái ngon của một món ăn của một vùng quê đối với người quê xứ ấy không chỉ

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Thơ oneku





Câu này nghĩ ra lâu rồi, nhân dịp dọn giá sách. Hôm nay có người khen hay nên đem post ra đây:)





Bụi nằm trên gáy đợi thời gian
21/2/2011

Trở lại Hội An


Tôi trở lại Hội An sau bảy năm.




Tôi chợt nhận ra tôi hay bắt đầu các bài viết của mình bằng cách rọi về một kỷ niệm trong quá khứ. Nói một cách tuyệt đối, chỉ trẻ sơ sinh mới không có quá khứ, còn bắt đầu biết ăn biết đi rồi biết nói là đã bắt đầu có quá khứ rồi, cho dù ta có ý thức về nó hay chăng nữa. Càng lớn tuổi quá khứ càng chất chồng, thế nên người trẻ bao nhiêu đời vẫn hóng người già

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Chiều chủ nhật, đi mua sách

Đã cương quyết lắm, tự nhủ, không đi, không đi đâu. Ngồi nhà còn làm ra vẻ lương thiện, nhắn tin cho một thằng cu: “Hom nay o Nha van hoa Lao Dong co ban sach giam gia ay”, nó trả lời đầy vẻ dửng dưng: “Em biết rồi.” Thật là tức lộn ruột.
Đến chiều, cầm lòng không đậu, rốt cuộc lại phóng xe ra. Đi mà lòng vẫn dặn lòng, phải kiềm chế hết mức, phải cuốn nào có lý do đặc biệt lắm mới mua, chẳng hạn

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Sáng chủ nhật, đọc thơ

Bảo tàng 


Những chiếc đĩa nhưng chẳng ai thèm khát
Những chiếc nhẫn, nhưng chẳng có tình yêu lứa đôi
Ít nhất cũng ba trăm năm rồi

Một chiếc quạt – nhưng ở đâu nét mặt đỏ gay
Những thanh kiếm – nhưng ở đâu cơn giận dữ
Và chiếc đàn ngái ngủ
Không một lần rung lên

Vì không có sự vĩnh hằng
người ta đã sưu tập vào đây
mười nghìn đồ cổ
Anh bồi giấy mốc meo nhắm mắt ngủ ngon lành
râu vương trên tủ