Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011

Láo nháo cuối năm

Cuối năm không nói chuyện xếch xiếc nữa mà nói chuyện báo vậy.
Đầu tiên là thế này: Thời gian của mỗi người là hữu hạn, ai cũng chỉ có 24 giờ một ngày, nên muốn tập trung cho món mình muốn, ý là món xếch, tức là sách í, tôi cắt bỏ thời gian dành cho những mục khác. Đầu tiên là tivi: cái này cắt triệt để, cho nên café với tôi đừng có nói Cặp đôi hoàn hảo hay là cái gỉ cái gi nhá, tôi đập đầu vào

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Thư gửi ông già Noel

Ba mẹ bảo Alpha và Pi viết thư cho ông già Noel. Hai đứa nói, nhưng con chưa biết viết. Ba mẹ bảo, chưa biết viết thì vẽ.

Tối qua, hai bạn hí hoáy vẽ thư cho ông già Noel. Bên trái là thư của Alpha, bên phải là thư của Pi.




Theo thuyết minh của Alpha, thì Alpha xin ông già Noel hai chị em búp bê, và các món đồ trang điểm cho búp bê. Cái xanh xanh góc trái là cái kẹp lông mi, không hiểu Alpha

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Bản danh sách Goldmund - 2011 (Phần 2)


Sách tiếng Việt:




Sách tiếng Anh:




1)      Between Parentheses của Roberto Bolano: Trong năm tôi đã đọc ba tiểu thuyết của Bolano là The Savage Detectives, Amulet và Distant Star, nhưng có vẻ tiểu thuyết Bolano không phải vị của tôi lắm. Tập Between Parentheses, tập hợp các bài báo, tiểu luận, phỏng vấn, .v.v. đọc sướng hơn nhiều. Với riêng tôi, đây

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Nhá hàng

Trong lúc chờ đợi Bản danh sách của Schindler, à quên, Goldmund phần II, nhá hàng phát


Toàn cảnh trông nó thế này:



Cận cảnh vài em:

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Bản danh sách Goldmund - 2011 (Phần 1)

Đến hẹn lại lên, mỗi cuối năm tôi sẽ tổng kết danh sách những cuốn sách ưa thích trong năm. Danh sách này phần lớn là tiểu thuyết, vì tiểu thuyết là quan tâm chính của tôi. Ngoài ra có thể có vài tập tiểu luận hoặc sách sử. Những cuốn nào tôi từng nhắc tới trên blog tôi sẽ để link đến các entry đó, thường không phải là các bài điểm sách mà chỉ nhắc qua, cách này hay cách khác. Những cuốn chưa

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Có bạn


(Những chuyện kể dưới đây có thể hoàn toàn là hư cấu. Mà cũng có thể không.)




Tôi có một thằng bạn.  Tên nó là Lộc. (Đây là lần đầu tiên tôi tương tên người thật lên blog, vì không thể kể câu chuyện này mà không nhắc đến tên nó, mà viết tắt thì sợ tạo nhiều liên tưởng không tốt. Vả lại, đằng nào nó cũng không đọc blog này.)




Sáng, tôi rút điện thoại ra tính gọi nó. Cũng lâu tôi không gọi

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Nhân dịp không ăn trưa

Trưa nay nhân dịp không ăn gì tôi dịch bài này chơi. Thật ra đây là đoạn cuối trong bài "How I Write" của Umberto Eco, trong cuốn On Literature (xem bìa sách bên dưới), do Martin McLaughlin dịch từ tiếng Ý. Phần đầu của bài viết dài này các bác Tienve đã dịch, nhưng mãi chưa thấy các bác ấy dịch đoạn cuối, chắc vì các bác ấy bận ăn trưa chứ không nhịn ăn như tôi. :)



NIỀM VUI VÀ NỖI BUỒN
Tôi

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Ham muốn xưa và nay

Ngày xưa, mỗi khi cùng người yêu đứng bên một bờ hồ, bờ suối, bờ sông hay lang thang trên một triền đồi cheo leo, tôi hay bảo người yêu bằng một giọng kỳ bí rằng: Này em, bây giờ anh chỉ có một ham muốn tột bực, đó là... đẩy em xuống vực!

Ngày nay, chính xác là trưa nay, giờ ăn trưa tôi lang thang một mình trên mấy phố chính Sài Gòn. Bụng chưa đói lắm nên tôi lại ghé vào Fahasa, thật ra chỉ là

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

Linh tinh mùa Giáng sinh

Sáng nay Sài Gòn đã bắt đầu se lạnh. Năm nay lạnh thế là muộn. Mọi năm từ tầm tháng 11 đã thấy mát lắm rồi. Hy vọng ông trời của Sài Gòn được thể sẽ lạnh luôn, không quay ngược về những ngày nóng nực nữa. Lạnh tí mới ra vẻ Noel, chứ Noel mà mồ hôi nhễ nhại thì chẳng ra thể thống gì. Mới thấy những xứ như Úc hay New Zealand ở down under thật là kỳ cục: Giáng sinh giữa mùa hè nóng chảy mỡ. Tuy

Quà từ Mỹ

Dạo này nhận quà nhiều quá nên tập trung tiêu thụ quà không viết lách gì. Đây là quà mới nhận từ Mỹ. Trân trọng cảm ơn các đối tượng có liên quan:)

Cuốn trên cùng là quà của người khác, không phải của mình. Mình cầm hộ thôi:)


Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Quà từ Úc



Đọc một đoạn trong Amulet thấy rất quen, chuyện cô thi sĩ trốn trong toalet khi lính chiếm trường đại học hình như Bolano đã kể ở đâu, có thể trong The Savage Detectives. Se kiểm tra sau.

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Trong dòng sông của Heraclitus

Trong dòng sông của Heraclitus
Szymborska 

Trong dòng sông của Heraclitus
Con cá bắt cá
con cá phanh thây con cá bằng một con cá sắc
con cá xây con cá, con cá ở trong con cá
con cá bỏ trốn khỏi con cá bị bao vây.

Trong dòng sông của Heraclitus
con cá yêu con cá
Đôi mắt em - nó nói - sáng như cá trên trời
Cùng em đến vùng biển chung tôi muốn được bơi
ôi, em xinh đẹp nhất trong đàn cá.

Trong

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Trên tủ giày có hoa




Hoa này là hoa anh ơiLà hoa một bữa đẹp trời ta đi(Xuân Diệu)

Đùa chứ không phải hoa anh ơi, càng không phải hoa em ơi, còn là hoa gì thì tùy người. Chẳng hạn, tôi thì thấy nó đúng là hoa pensée (păng-xê), còn cô bán hàng thì gọi đây là hoa cẩm nhung. Đằng nào thì đưa hoa cho tôi xong, cô bán hoa vẫn dịu dàng, khẽ khàng, ngọt ngào nói: Anh ơi, cho em xin bốn mươi ngàn!

Hoa này ít khi tôi

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

Bóng tiếp tục lăn...

Tiếp tục trích dịch bài phỏng vấn Bolano của tạp chí Playboy. Phần đầu ở đây. 


PLAYBOY:  Ngày ông trở thành bố lần đầu là ngày như thế nào?
BOLANO: Lúc đó là buổi tối, trước nửa đêm một chút,  tôi đang ở một mình và vì không được hút thuốc trong  bệnh viện nên tôi hút thuốc gần như  là cheo leo trên gờ cửa cách mặt đất bốn tầng.  Hên là  không ai nhìn thấy tôi từ dưới đường.  Amado Nervo  [nhà

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Quên

QuênĐã hẹn với em rồi, không tưởng tiếc
Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu
Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc
Sát gần đây, gần nữa cặp môi nâu.Đêm nay lạnh tìm em trên gác tối
Trong tay em dâng cả tháng năm thừa
Có lẽ đâu tâm linh còn chọn lối
Để đi về cay đắng những thu xưa.Trên nẻo ấy tơi bời, em đã biết,
Những tình phai duyên úa mộng tan tành
Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đáy huyệt
Ái ân xưa vùng

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2011

Sự không hoàn hảo của ký ức






Rất nhiều khi trong đời, ta vừa tưởng ta tìm ra một sự thật, thì ngay lập tức có những manh mối khác mách ta biết rằng, cái ta biết chỉ là một phiên bản không chính xác của sự thật. Và nhiều khi, ta tưởng như ta nhớ hoàn toàn về một sự kiện gì đó trong quá khứ, chỉ để rồi phát hiện ra ta chẳng nhớ gì, hoặc nhớ hoàn toàn sai lệch. Trí nhớ luôn phản thùng ta.




 “Lịch sử là sự khẳng định

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Và như thế, chuyện chúng ta bắt đầu

Chuyện chúng ta nhưng không phải chuyện của tôi:) mà là chuyện của Phan Việt và...Tobias Wolff!




Sách in đẹp, giấy nhẹ, nhiều chú thích. Hình thức là thế, còn nội dung xin khất đến khi nào đọc xong.

Còn đây là một cuốn nữa thuộc tủ sách Cánh cửa mở rộng, mà dịch giả hãy còn đang dấm dấm dúi dúi:)

Bonus một quả ảnh hai tác phẩm lớn của Ma Jian (Mã Kiến), để đua đòi:)






Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Trắc nghiệm: Thế nào là một người đọc giỏi?



Người đọc phải là thành viên một câu lạc bộ sách (kiểu như Bookaholic).
Người đọc phải đồng cảm với nhân vật.
Người đọc phải tập trung vào góc độ kinh tế xã hội.
Người đọc ưa thích một truyện có hành động và đối thoại hơn là một truyện không có bắn nhau pằng pằng và không liến thoắng tằng tằng.
Người đọc đã xem bộ phim chuyển thể từ cuốn sách.
Người đọc là một tác giả tiềm tàng.
Người đọc phải

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Thè lưỡi ở Tây Tạng

 Năm 1987, tập truyện ngắn Stick Out Your Tongue (Thè lưỡi ra) của Ma Jian (Mã Kiến), nhà văn Trung Quốc sinh năm 1953 hiện đang sống ở London, xuất hiện trên tạp chí  Nhân dân Văn học của Trung Quốc. Không lâu sau, cuốn sách bị thu hồi và tiêu hủy trên toàn quốc. Thông báo thu hồi có đoạn: "Thè lưỡi ra là một cuốn sách thô tục, dâm ô bôi nhọ hình ảnh của đồng bào Tây Tạng chúng ta. Mã Kiến không

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Băng qua đường ở Sarajevo


Tôi luôn băng qua những con phố đông đúc ở Sài Gòn  ở chỗ kẻ vạch trắng mặc dù biết rằng chẳng mấy người nhường đường. Dù gì, những vạch trắng đó có lý để tồn tại: dành cho người đi bộ băng qua đường.  Nếu không sử dụng nó, nếu không ai sử dụng đến nó nữa, e rằng một ngày nó sẽ biến mất. Tôi băng qua đó với hy vọng  người khác - người băng qua đường không theo vạch trắng - nhìn thấy tôi băng qua

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Phá hoại sự trong sáng của tiếng Việt

Những người phá hoại sự trong sáng của tiếng Việt nhiệt tình hơn cả, không ai khác hơn là... ông bà ta. Có thể xem chứng cớ rành rành trong cuốn Tục ngữ phong dao do Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc sưu tập, bản in năm 1967.  Tôi lật ngẫu nhiên vài trang thấy như sau:






Lạ là cuốn này hồi ấy lại không bị thu hồi. Chắc ngày ấy nhiệt tình bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt chưa cao bằng bây giờ.

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Người Anbani

"Người Anbani luôn luôn có cái thích thú giết người, hoặc để người khác giết mình. Không tìm được kẻ thù nào thì họ giết lẫn nhau."

Thế lực phản động thù địch nào đã bôi nhọ nhân dân Anbani như trên? Thưa, đó là Ismail Kadare, nhà văn thuộc loại lớn nhất của Anbani, chủ nhân giải Man International Booker năm 2005 , ứng cứ viên thường trực của giải Nobel Văn học. Câu vừa trên trích trong cuốn

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Charles Simic

Nhân đang cầm trên tay cuốn The World Doesn't End mua hộ bạn kia, chép ra mấy bài vậy. Ai đọc thì đọc ai không đọc thì thôi:) chứ dịch thơ thì xin kiếu (mà dịch ra chắc đã ai đọc?:)


The city has fallen. We came to the window of a house drawn by a madman. The setting sun shone on a few abandoned machines of futility. "I remember," someone said, "how in ancient times one could turn a wolf in to a

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

Entry for February 25, 2008

Nhân vụ Hạ Long đang rầm rộ trở lại, giật lên một entry cũ từ 2008:)

----------
Làm ơn, làm ơn, đừng vote cho Vịnh Hạ Long nữa
Làm ơn, làm ơn, đừng vote cho Phanxipan nữa
Let's have real sex, do not masturbate
Come on, come on

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Ai nói, giơ tay lên!

Đầu tiên phải cảm ơn bạn nào đã mách cho tôi bộ Nguyên Ngọc tác phẩm. Lúc trước tôi chỉ bị đọc Đất nước đứng lên và Rừng Xà nu, ngoài ra có đọc Rẻo cao vì tình cờ trong nhà có cuốn ấy. Ngoài ra, chỉ đọc các bản dịch của bác - thường rất mướt và rất mạch lạc. Trong số những người dịch Kundera ở Việt Nam chắc Nguyên Ngọc là người dịch hay nhất:)

Báo và tiểu luận của ông trước đây tôi chỉ đọc rải

Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

Chênh vênh trên mép vực






Trong thời đại của nữ quyền, có lẽ tôi không nên và không được nói rằng Nhã Thuyên là một người làm thơ nữ, mà chỉ là một người làm thơ. Nhưng, vì là đàn ông, có lẽ thế, tôi không thể tránh khỏi nhìn ngược về lịch sử để xem có bao giờ một người làm thơ nữ nào ở Việt Nam truy tầm ngôn ngữ quyết liệt riết róng đến thế, đau đáu với chữ đến thế, và nhất là nghĩ nhiều đến thế, nhất thời tôi không

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời..



Hai bài thơ của Joseph Huỳnh Văn trích trong tập Thơ Joseph Huỳnh Văn (Giấy Vụn 2011). Câu thơ trên, Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời, có lẽ tiêu biểu cho giọng thơ của Joseph Huỳnh Văn trong tập này.


Vô Đề 1


Trời xanh ngập ngừng như muốn nói
Ngàn năm ấp úng dáng mây trôi
Lòng tôi e có chi muốn hỏi
Muôn thu ngơ ngác đứng bên đời...




Tôi Ngồi Rất Vắng Bóng Tôi


Tôi ngồi nhuộm máu sân liêu

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

Cả nể

Đã thành lệ, chiều thứ bảy và chiều chủ nhật là khoảng thời gian most productive của tôi. Tóm lại thì tôi có hai ngày nghỉ cuối tuần, trong hai ngày đó buổi sáng là thời gian dành cho ba cái đuôi, buổi chiều tống ba cái đuôi đi ngủ thì tôi có thời gian yên ổn mà làm việc của mình. Có một project mà tôi làm thêm cả năm nay (ngoài công việc chính) dần sắp đến đoạn kết - project này lấy của tôi khá

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Nabokov là một ca khó và một vài chỉ dẫn về mua sách giảm giá





+ Đặt tên dài loằng ngằn thế là biết nội dung không có gì rồi.  Thói đời thùng rỗng kêu to mà:)
+ Tôi đọc Lolita đến lần thứ ba, nhưng không lần nào qua nổi trăm trang. Chắc tại cuốn tôi có chữ nhỏ quá, chứ không phải tại ruồi. Có lẽ chờ bản dịch của cụ Dương Tường ra đọc cho nó nhẹ nhõm. 
+ Nabokov quả nhiên là một ca khó, khó lắm, nên chả biết nói gì. Nên thay vì nói chuyện Nabokov ta nói

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

Tìm trong nỗi nhớ

Các cung bậc khác nhau của nỗi nhớ: một nỗi nhớ "dịu êm" của một người tự cho mình già, dù thật ra chưa già lắm, và một nỗi nhớ bình thản mà dữ dội của một người chắc chắn là nghiện cà phê!


+ Hôm nay, hệ thống của tôi "tạm nghỉ", không nghĩ ngợi chi hết:


có lúc
Có lúc nghĩ điều này điều nọ
Cảm thấy hồn như một biển đầy
Có khi đếch nghĩ điều chi hết
Hệt kẻ ngu đần cũng rất hay


(Mai Thảo)

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

những thứ họ mang và một vài thứ khác

Trên bìa, Những thứ họ mang được ghi là tập truyện ngắn, nhưng ngay trên bìa gấp bên trong, Những thứ họ mang đã được chú là tiểu thuyết. Tuy nhiên, điều này không thực sự quan trọng lắm, vì khi đọc ta thể nào ta cũng sẽ gặp một băn khoăn khác rằng đây có phải là tự truyện không. Ranh giới giữa hư cấu và phi hư cấu trong cuốn này mờ mịt tương đương như ranh giới giữa tiểu thuyết và một tập truyện

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện Murakami










Tôi vừa phát hiện ra Haruki Murakami và tôi có vài điểm chung. Ít nhất là hai.




Thứ nhất, nhịp tim của Murakami và tôi tương đương nhau: lúc bình thường khoảng năm mươi. Đó là nhịp tim của một người chạy bộ. Ai đã đọc Tôi nói khi nói về chạy bộ của Murakami đọc câu này của tôi hẳn sẽ ngỡ rằng tôi là một chuyên gia chạy marathon như ông nhà văn người Nhật.  Vì tôi là người hết sức

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

hôm nay không sách



[đọc đúng là sách, không có âm gió]


dạng nghiện sách như tôi, đúng ra ngày nào cũng sách, thiếu hơi sách là không chịu được. tuy nhiên, ngày nào cũng sách, thì mắt mỏi, lưng đau, tay cũng đau, toàn thân không chỗ nào không đau, đành phải chấp nhận cai. hôm nay nhất định không sách. không sách thì làm gì?

hôm nọ đi ra đường, tôi chợt nhận ra, nếu sống và làm việc theo khẩu hiệu, chẳng hạn cái

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Thư gửi hai con từ phòng họp


Gửi công chúa và hoàng tử của ba,




Cho dù công ty ba là một trong những công ty, ba có thể tự hào nói, làm việc hiệu quả hàng đầu thế giới thì vẫn không tránh khỏi có những buổi họp không hoàn toàn cần thiết, những bài trình bày tẻ ngắt, hoặc vấn đề thảo luận tại cuộc họp ba không quan tâm. Những lúc ấy, đầu óc ba vận hành theo chế độ tạm nghỉ:  ba vẫn ngồi đó, vẫn tỏ vẻ lắng nghe, nhưng kỳ

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Tranströmer not Transformers

Thế là Nobel văn chương năm nay vào tay bác Tomas Tranströmer, nhà thơ Thụy Điển.  (Phải cố lắm tôi mới không đánh sai tên bác thành Transformers - người máy biến hình.)  Thế coi như là xong.  Tôi đồ rằng nếu giải trao cho nhà văn, quần chúng nhân dân tiến bộ yêu thích văn học còn hào hứng, còn tìm đọc nếu chưa đọc, nếu đọc rồi thì tha hồ chém gió, chứ trao cho nhà thơ là thôi rồi.  Thơ, nếu

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Trở lại Hội An (tiếp)


Tuy nhiên tôi biết, cho dẫu tôi mê cao lầu, tình yêu cao lầu của tôi chỉ là tình yêu du khách, qua đường gặp món hạp miệng thấy ngon thì mê, nhưng cái ngon ấy chỉ mới là cái ngon đầu môi chót lưỡi. Sẽ chẳng bao giờ tình yêu của tôi dành cho cao lầu có thể so đọ được với tình cảm mà một người quê gốc Hội An dành cho nó.  Cái ngon của một món ăn của một vùng quê đối với người quê xứ ấy không chỉ

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Thơ oneku





Câu này nghĩ ra lâu rồi, nhân dịp dọn giá sách. Hôm nay có người khen hay nên đem post ra đây:)





Bụi nằm trên gáy đợi thời gian
21/2/2011

Trở lại Hội An


Tôi trở lại Hội An sau bảy năm.




Tôi chợt nhận ra tôi hay bắt đầu các bài viết của mình bằng cách rọi về một kỷ niệm trong quá khứ. Nói một cách tuyệt đối, chỉ trẻ sơ sinh mới không có quá khứ, còn bắt đầu biết ăn biết đi rồi biết nói là đã bắt đầu có quá khứ rồi, cho dù ta có ý thức về nó hay chăng nữa. Càng lớn tuổi quá khứ càng chất chồng, thế nên người trẻ bao nhiêu đời vẫn hóng người già

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Chiều chủ nhật, đi mua sách

Đã cương quyết lắm, tự nhủ, không đi, không đi đâu. Ngồi nhà còn làm ra vẻ lương thiện, nhắn tin cho một thằng cu: “Hom nay o Nha van hoa Lao Dong co ban sach giam gia ay”, nó trả lời đầy vẻ dửng dưng: “Em biết rồi.” Thật là tức lộn ruột.
Đến chiều, cầm lòng không đậu, rốt cuộc lại phóng xe ra. Đi mà lòng vẫn dặn lòng, phải kiềm chế hết mức, phải cuốn nào có lý do đặc biệt lắm mới mua, chẳng hạn

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Sáng chủ nhật, đọc thơ

Bảo tàng 


Những chiếc đĩa nhưng chẳng ai thèm khát
Những chiếc nhẫn, nhưng chẳng có tình yêu lứa đôi
Ít nhất cũng ba trăm năm rồi

Một chiếc quạt – nhưng ở đâu nét mặt đỏ gay
Những thanh kiếm – nhưng ở đâu cơn giận dữ
Và chiếc đàn ngái ngủ
Không một lần rung lên

Vì không có sự vĩnh hằng
người ta đã sưu tập vào đây
mười nghìn đồ cổ
Anh bồi giấy mốc meo nhắm mắt ngủ ngon lành
râu vương trên tủ

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Sau giờ ăn trưa

thì buồn ngủ

để khỏi có buồn ngủ, có hai lựa chọn: một, không ăn trưa; hai, ngày làm việc chấm dứt sau giờ ăn trưa

không ăn trưa: giờ thì không sao, nhưng tầm hai giờ sẽ đói - bạn sẽ không thích tôi khi tôi đói, vì khi đói tôi rất xấu tính (bình thường cũng xấu, nhưng khi đói xấu hơn) - tệ hơn, lúc đó không có gì để ăn ----> chuyển sang lựa chọn thứ hai.

ngày làm việc chấm dứt sau giờ ăn trưa:

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Nhân trường hợp bác họ Trương, cảm tác

Bác họ Trương hôm nay có status như thế này trên Facebook: "Được ngày mặc quần màu sáng, dính quả trời mưa, đến duyên! Lại quay về quần bò xanh sạch đẹp vậy."


Nhân đọc status của bác Trương, cảm tác bài thơ sau.  Kính  mong hương hồn trung niên thi sĩ Bùi Giáng tha thứ.:)
Người con trai mặc quần
Người con trai hôm nay mặc quần sángVì hôm qua đã mặc chiếc quần bòSáng hay bò gặp mưa đều ướt

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Nói đôi lời tử tế

Hồi bé, tôi có một cuốn sổ tay, ghi lại những câu, đoạn mà tôi cho là hay hay. Cuốn sổ đó giờ lạc đâu mất rồi, nhưng có một câu thế này, giờ tôi vẫn nhớ đại ý: Mỗi ngày ta nên ngắm một bức tranh đẹp, đọc một bài thơ hay, nghe một bản nhạc hay và nói đôi lời tử tế.

Trong câu đó các vế tương đương nhau: và A và B và C và D, chứ không phải cái sau chót là hệ quả của ba cái trước.

Tuy nhiên, tôi

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

Thức ăn từ Nhật Bản


Một cuốn sách hay, bất kể về đề tài gì, bao giờ cũng là một cuốn sách có tính chất khơi gợi, hoặc về suy nghĩ hoặc về tình cảm. Đó là cuốn sách mà khi đọc xong ta không muốn gấp lại, không muốn cất lên kệ, mà muốn đặt nó trước mặt nhìn, ngắm, lật đi lật lại, và kể cả khi ta nhắm mắt lại ta vẫn thấy nó. Nó lởn vởn trong trí ta, chữ nghĩa, ý tưởng của nó diễu hành trong đầu ta, từ chối rút lui có

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Trò chơi Sỉ nhục

Trò chơi Sỉ nhục là trò chơi do vị giáo sư người Anh Swallow sáng tác ra trong cuốn tiểu thuyết Đổi chỗ của David Lodge. Trong trò chơi này, mỗi người phải nghĩ ra một cuốn sách nổi tiếng mà mình chưa đọc, và cứ mỗi người có mặt đã đọc cuốn đó thì ghi được một điểm. Ví dụ, tôi là một trong sáu người chơi, tôi nêu ra cuốn chưa đọc là Số đỏ chẳng hạn, và năm người còn lại đều đã đọc rồi, thì tôi

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Ý tưởng kinh doanh (nảy ra trong giờ ăn trưa)


+ Bổ sung một clip quảng cáo condom của Ấn Độ:




Ý tưởng này được thảo luận trong một bữa ăn trưa của tôi và một vài đồng nghiệp.  Các đồng nghiệp ấy chả bao giờ biết đến cái blog này nên tôi tạm coi là ý tưởng của tôi vậy:)
Các bạn đọc link này rồi tôi nói tiếp.
Éo le phải không ạ? Thực ra, chúng tôi đã bàn thảo ý tưởng dưới đây từ trước khi đọc tin trên, nhưng nhân dịp có tin này, tôi sẽ

Nghe kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Ngày nay, nếu nói chuyện thơ, thì phải nói chuyện Trần Dần, Đặng Đình Hưng, còn không thì Thanh Tâm Tuyền, Vũ Hoàng Chương, không nữa thì Mở Miệng hay Ngựa Trời, chứ nói Tố Hữu thế nào cũng bị cười nhạt.  Ấy mà, lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa như tôi, không năm nào không được học thơ của Tố Hữu, không thuộc thơ Tố Hữu mới là chuyện lạ. Chẳng những thế, do cái tính ưa tò mò mà lại nhớ

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

Nghỉ ngơi đúng cách

Có một sự thật không nhiều người biết: trong môi trường văn phòng, vật nguy hiểm nhất là cái máy tính. Những thao tác lặp đi lặp lại trên bàn phím và con chuột, ngỡ lành, nhưng kỳ thực có thể gây ra nhiều chấn thương. Vì lẽ đó, một số công ty buộc nhân viên cài đặt một phần mềm theo dõi tần suất thói quen sử dụng máy tính của người dùng, và nhắc nhở người dùng phải nghỉ ngơi sau một quãng thời

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Hội An - demo; hội nghị - một nhát

Tôi mới đi Hội An về. Tôi muốn viết chút gì đó về Hội An.  Đoạn đầu có thể như sau:



Tôi trở lại Hội An sau bảy năm.
Tôi chợt nhận ra tôi hay bắt đầu các bài viết của mình bằng cách rọi về một kỷ niệm trong quá khứ. Nói một cách tuyệt đối, chỉ trẻ sơ sinh mới không có quá khứ, còn bắt đầu biết ăn biết đi rồi biết nói là đã bắt đầu có quá khứ rồi, cho dù ta có ý thức về nó hay chăng nữa. Càng

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Bí quyết chinh phục một chàng trai

Tháng chín này, Pi tròn bốn tuổi. Chàng đã trở thành một thanh niên khôi ngô tuấn tú hay dỗi. Như bao thanh niên cùng tuổi khác, chàng  mê kiếm, siêu nhân và xe tăng, nhưng so với chúng bạn, chàng có đặc điểm nổi bật là sở hữu một mùi mồ hôi quyến rũ đặc biệt.  Nhảy nhót chừng năm phút, lưng áo chàng ướt mem đã đành, mà ngay cả những hôm mát trời, đánh một giấc dậy thì thân thể chàng vẫn có mùi

Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Bolano trả lời phỏng vấn Playboy



Những ngày này, có hai người tôi đọc mỗi khi cần cho đầu óc thảnh thơi, cần giải lao khỏi bao nhiêu sự vụ mà tôi đang dính vào: người thứ nhất là Umberto Eco, và người thứ hai là Roberto Bolano.



Dưới đây là trích bài trả lời phỏng vấn tạp chí Playboy của Bolano. Trước đây tôi có dịch vài câu, hôm nay tôi dịch một ít; từ từ rồi sẽ dịch thêm ít nữa.



-------



PLAYBOY: Điều gì khiến ông